Nghề ảnh luôn thăng trầm theo thời gian, nhiều khi thịnh có lúc suy,
cũng nhiều người sinh nghệ, tử nghệ nhưng cũng có người phải đứt gánh
giữa đường. Nhìn chung, cho đến nay nhiếp ảnh đã bước sang một giai đoạn
mới, một thời kỳ phát triển mạnh cả chiều rộng lẫn chiều sâu.
Nghề ảnh trong thời bao cấp
Nhớ
lại mấy chục năm trước, những người làm nghề ảnh, chơi ảnh, không khỏi
buồn về nhiếp ảnh nước nhà. Ở Hà nội lúc bấy giờ vào khoảng thập niên 70
thế kỷ trước, nghề ảnh ảm đạm khó khăn, thiếu thốn đủ thứ. Nó chẳng
khác nào người đang bị đói lúc nào cũng có nhu cầu ăn. Từ các thiết bị
máy phóng ảnh, máy chụp, nguyên vật liệu phim giấy ảnh cho đến những
người làm nghề ảnh đều trong tầm kiểm soát của Nhà nước, do đây là một
ngành nghề đặc doanh nên được quản lý rất chặt chẽ. Vào những năm 1960 -
1970 ở Hà Nội chỉ có vài hiệu ảnh Quốc doanh do Nhà nước quản lý như
Quốc Tế ở phố Tràng Thi, Tam Anh ở phố Hàng Gai, Hoàng Hải ở phố Hàng
Bài, ngoài ra còn có các HTX nhiếp ảnh, đông nhất là Phương Đông có đến
7cơ sở trên các khu Hoàn Kiếm, Hai Bà Trưng; nhiều HTX nhiếp ảnh Nắng
Xuân nằm rải rác trên địa bàn các phố. Những cơ sở kinh doanh này đều
được phép hoạt động công khai, còn lại những người chơi ảnh, làm nghề
ảnh “chui” mở những phòng tối thủ công tại nhà chụp ảnh dịch vụ cưới
hỏi, đám hiếu, sinh nhật, liên hoan hội hè… đều không có giấy phép hành
nghề. Chụp và làm ảnh đen trắng thủ công lúc bấy giờ phải kể đến tên
tuổi có tay nghề, kỹ thuật cao trong “làng ảnh” Hà Nội được nhiều người
biết tới: Đỗ Huân ở phố Nguyễn Thái Học, Trần Văn Lưu ở Hàng Bông,
Nguyệt Diệu (Nhà ảnh Nắng Vàng) ,Văn Phụng trên phố Phan Bội Châu, ông
Thiết và Khanh ở HTX Phương Đông, Nguyên Cầu, Lê Linh, Kim Đỉnh, Hà
Tường... Giai đoạn này đất nước đang trong thời kỳ khó khăn về kinh tế,
tất cả các mặt hàng lương thực, nhu yếu phẩm đều được phân phối theo
tiêu chuẩn đầu người. Ngành nghề nhiếp ảnh cũng vậy, loại trừ các đơn vị
cơ quan văn hóa, các phóng viên báo chí, các cửa hàng ảnh Quốc doanh,
HTX nhiếp ảnh đều được phân phối phim, giấy ảnh, hóa chất pha chế thuốc
ảnh, ngoài ra không có bán trên thị trường tự do.
Thế hệ người khổng lồ
Kể
từ khi đất nước đổi mới cùng với sự phát triển của nhiều lĩnh vực trong
xã hội thì nhiếp ảnh đã bước hẳn sang một trang mới. Các thiết bị máy
móc để làm ra một tấm ảnh đẹp, có chất lượng về màu sắc luôn được cải
tiến thay đổi đến chóng mặt. Đầu tiên phải kể đến dây chuyền sản xuất
ảnh được gọi là MiniLab, xuất hiện tại Hà Nội thời kỳ đầu khoảng những
năm 1985 - 1986 thế kỷ XX của anh em nhà ông Thắng Đại đặt tại phố Bà
Triệu, nó là “cỗ máy in tiền” lúc bấy giờ, chỉ vài năm sau nhiều cửa
hàng ảnh mầu điện tử trên địa bàn Hà Nội với những dây chuyền MiniLab do
các hãng Konica, Kodak, Fuiji nhập về nở rộ, cạnh tranh khốc liệt, đó
là vào khoảng những năm 1990. Trong số những ông chủ kinh doanh để sản
xuất ra tấm ảnh mầu thì phải kể đến một nhân vật rất nổi tiếng làng ảnh
đó là Nguyên Cầu, anh cũng là người đầu tiên đưa máy MiniLab có màn hình
vào Hà Nội. Dây chuyền MiniLab màn hình SFAFuji250 (năm 1992). Kể từ đó
đến nay các tấm ảnh làm trên dây chuyền màn hình kỹ thuật số đã được
người chơi ảnh ghi nhận cả về mầu sắc trung thực, độ nét cao, thời gian
nhanh gọn không phải chờ đợi. Riêng về máy chụp ảnh đã có cuộc “cách
mạng” thay đổi cả thế hệ máy chụp phim sang máy số. Thời hoàng kim của
các máy chụp NIKON F1-F2-F3-FM-FE hay dòng máy CANON FT-FTb, PENTAX,
MINOLTA… đã lùi về dĩ vãng, nhường lại cho các “anh cả đỏ” dòng máy KTS
với giá tiền không rẻ chút nào, trung bình cũng phải năm sáu nghìn USD,
còn loại máy nhà nghề đẳng cấp cũng phải vài chục nghìn USD. Các nhiếp
ảnh gia đầu tư một bộ máy ảnh CANON EOS 1DsMARK II với ống NANO trên
dưới chục nghìn USD là chuyện bình thường. Phải ghi nhận giờ đây các tay
máy chuyên và không chuyên đều có quyền lựa chọn cho mình một bộ máy
ảnh vừa túi tiền mỗi người và khi tác nghiệp đều cho ra một sản phẩm,
hoàn hảo, mỹ mãn do tác động hỗ trợ của KTS.
Sinh nghệ, tử nghệ
Nghề
ảnh được phát triển mạnh vào những năm 1980 (thế kỷ trước) trở đi, lúc
này người dân đã được tiếp xúc với những tấm ảnh màu. Các “lò” màu thủ
công mọc ra như nấm. Nhiều đám cưới giàu sang đã bắt đầu đặt chụp làm
ảnh màu. Ở Hà Nội một trong những tay máy nổi tiếng chụp cưới bằng phim
màu Kodak đầu tiên phải kể đến tên tuổi Lê Linh có địa chỉ 62 Hàng Bông.
Anh là người nắm bắt được thị trường, thị hiếu chơi ảnh của khách hàng,
nên đã nhanh nhạy đi trước đáp ứng được đúng thời điểm. Cũng phải nói
Lê Linh là người cầm máy lâu, có bề dày kinh nghiệm chụp ảnh cưới, nên
được khách hàng tín nhiệm về những bộ ảnh cưới đẹp, sang trọng và đã nổi
tiếng từ đó đến nay. Để có được những sản phẩm là những bức
ảnh đẹp, màu sắc rực rỡ, anh luôn chọn cho mình những thiết bị chụp
phải là loại máy ảnh đẳng cấp nhà nghề. Đến nay trải qua hơn 40 năm cầm
máy anh vẫn duy trì được tính cách chuyên nghiệp trong mỗi hợp đồng
chụp. Hiện tại anh đang sử dụng bộ máy ảnh mà ít người trong giới làm
dịch vụ mơ được: Máy CANON D1S MARKII. Ở thời điểm anh mua cũng phải tới
mười nghìn USD.
Những
tấm ảnh màu xuất hiện ở Hà Nội vẫn chậm hơn so với thành phố Hồ Chí
Minh. Người đầu tiên ở Hà Nội dựng “lò” thủ công ảnh mầu phải kể Trần
Mẫn TTXVN, Đức Đông và Nguyên Cầu (Cầu ảnh) thì giới ảnh Hà Nội và cả
trong nước nhiều người biết đến tên tuổi. Nguyên Cầu chụp ảnh chân dung
đẹp, nhất là đối với phái nữ, ngoài ra anh còn mở một “lò” làm ảnh màu
ngay tại nhà (chùa Quang Hoa).Tôi là người chơi rất thân với Nguyên Cầu
từ mấy chục năm về trước, con người này có nhiều cá tính, riêng lĩnh vực
nhiếp ảnh, anh là người say mê, chịu tìm tòi, mọi công việc đều chuyên
nghiệp.Vào thời điểm ảnh mầu mới phát triển, trong nhà anh lúc nào cũng
có khoảng hơn chục thợ làm suốt đêm, hàng ngày khách ra vào đưa phim làm
ảnh nườm nượp. Trong số thợ do anh đào tạo, truyền nghề đã có người trở
thành ông chủ doanh nghiệp ảnh kỹ thuật số có thương hiệu ở Hà Nội là
Công ty Minh Tùng.
Bước đường thành đạt
Trải
qua một chặng đường dài, nghề ảnh có lúc thịnh, lúc suy, có người đứt
gánh bỏ nghề nhưng cũng có nhiều người sinh nghề, tử nghiệp đến nay
thành đạt cũng từ khởi đầu nghề ảnh mà ra. Nhiếp ảnh gia Nguyên Cầu từ
một cửa hàng MiniLab Nguyên Cầu 19 phố Bà Triệu giờ đây đã trở thành một
Công ty TNHH, thu hút lao động có tay nghề, trình độ chuyên môn khá, kỹ
thuật cao đáp ứng được mọi thị hiếu khách hàng. Ngoài ra phải kể đến
một số doanh nghiệp đang hoạt động kinh doanh trong làng ảnh kỹ thuật số
ăn nên làm ra, có uy tín với khách hàng: Công ty ảnh Thăng Long do ông
Quyết làm giám đốc, ảnh mầu KTS Minh Tùng, anh em nhà ông Thắng Đại cửa
hàng ảnh phố Bà Triệu - Trần Nhân Tông… Trong số những người cầm máy để
kiếm sống từ buổi sơ khai, đã bỏ nghề nhưng rất thành đạt trong thương
trường, trở thành doanh nhân tên tuổi như công ty Kim Đỉnh đầu tư nhiều
lĩnh vực kinh doanh trong nước và vươn ra cả nước ngoài hàng năm đóng
góp ngân sách Nhà nước, làm từ thiện cho các tổ chức xã hội. Trường hợp
nhiếp ảnh gia Đặng Hoàng Bình chỉ là tay chơi ảnh nghiệp dư sau này anh
cũng chuyển đổi qua nhiều ngành nghề, hiện tại anh cũng đang lãnh đạo
một công ty làm ăn có hiệu quả.
Có
số người trước đây cũng đã từng lăn lộn trong giới ảnh nhưng lại đi
theo con đường sáng tác ảnh nghệ thuật và cũng đã gặt hái được nhiều tác
phẩm ảnh có giá trị, đoạt được những giải thưởng lớn trong nước và thế
giới, giờ đây, họ đều trở thành hội viên Hội Nghệ sỹ Nhiếp ảnh Việt Nam,
hội viên FIAP như Đặng Ngọc Thái, Lại Diễn Đàm, Tất Bình… Những tác
phẩm của họ mang đậm dấu ấn cá nhân và bản sắc Việt, trở thành nhịp cầu
nối Việt Nam với bạn bè quốc tế và khẳng định nghệ thuật nhiếp ảnh đã
được phát triển ở một tầm cao mới, với một diện mạo mới trên con đường
hội nhập và phát triển.
TL (Theo DUY NGỌC, AN NINH THỦ ĐÔ)