Bài 1: Đại tướng làm việc không nghỉ và thông minh lạ kỳ
- Thưa Đại tá, ông vừa vào Quân y viện 108 thăm Đại tướng về,
xin ông cho biết tình hình sức khỏe của Đại tướng?
Đại tá Nguyễn Huyên: Thường thì một tuần ba bốn lần tôi vào thăm Đại
tướng. Dạo này sức khỏe của anh ổn định, tỉnh táo nhưng vẫn cần giữ
gìn nên hạn chế người vào thăm. Hôm nay tôi có hỏi “Anh có đau ở đâu
không?” thì Đại tướng lắc đầu. Mấy hôm trước hỏi câu đó, anh lấy tay
chỉ ở bụng. Khi vừa vào thăm anh bắt tay tôi và khi chào anh ra về
thì anh lại giơ tay nắm chặt tay tôi.
- Xin ông kể lại khi mới được
giao nhiệm vụ đến làm việc bên Đại tướng, ông đã có ấn tượng gì đầu
tiên về Đại tướng Võ Nguyên Giáp?
Đại tá Nguyễn Huyên: Năm 1975, tôi được điều về văn phòng Bộ quốc
phòng, sau đó được phân công đến làm việc giúp Đại tướng theo dõi về
thời sự. Khi ấy Đại tướng đang cần có người tổng hợp thông tin thời
sự trong nước và thế giới hàng ngày.
Ấn tượng đầu tiên của tôi là sao lại có người làm việc trí óc với
cường độ lớn đến thế. Làm suốt ngày, nhiều đêm làm việc đến tận
khuya, hầu như trong đầu ít khi được nghỉ ngơi. Ngủ thì thôi chứ
thức là anh lại suy nghĩ công việc, có lúc đang ăn cơm cũng dừng lại
gọi điện thoại làm việc. Lúc nào anh cũng đòi hỏi được làm việc,
cũng sẵn sàng trao đổi công việc. Mà khi tôi mới đến thì anh Văn đã
vào tuổi 65.
Buổi sáng, Đại tướng vừa đi tập thể dục vừa nghe tôi báo cáo tình
hình thời sự trong nước và thế giới. Từ khoảng năm giờ rưỡi hoặc sáu
giờ sáng tôi đã có mặt đi theo anh để báo cáo tin tức lúc anh đang
đi bộ tập thể dục.
Có thời kỳ văn phòng của Đại tướng có tất cả 17 người trong đó có 8
sĩ quan cấp Thiếu tá, Trung tá, Đại tá là những cán bộ nghiên cứu
giúp anh làm việc. Mỗi người được phân công phụ trách một lĩnh vực
như quân sự, kinh tế, chính trị, khoa học kỹ thuật, giáo dục, công
tác của Đảng, Nhà nước. Tuỳ theo công việc có lúc tập trung tất cả
cùng nghiên cứu một vấn đề Đại tướng nêu lên.
Bộ phận văn phòng thường phải làm việc rất khẩn trương không kể ngày
nghỉ, giờ nghỉ mới đáp ứng được yêu cầu của Đại tướng. Bộ phận cán
bộ nghiên cứu phải theo dõi phân tích tổng hợp tình hình, đề xuất ý
kiến về những vấn đề trong lĩnh vực mình phụ trách. Chúng tôi có
nhiệm vụ báo cáo với Đại tướng để Đại tướng chuẩn bị nội dung làm
việc với lãnh đạo, với các ngành, các địa phương, đơn vị.
Suốt thời kỳ những năm 80-90 của của thế kỷ 20, tôi thấy Đại tướng
làm việc liên miên không nghỉ kể cả ngày Chủ nhật. Một hôm, tôi đề
nghị với anh: “Chủ nhật này anh dành thời gian nghỉ ngơi một hôm cho
thảnh thơi.” Anh liền nói ngay: “Cậu tưởng Chủ nhật để mình ngồi ở
nhà như vậy là nghỉ à? Với mình một ngày mà trong đầu không nhận
được thông tin gì mới thì cảm giác nó trì trệ, còn mệt hơn.”
Từ đó, tôi không bao giờ đề nghị anh nghỉ nữa. Và tất cả chúng tôi
luôn sẵn sàng phân công nhau làm việc bên anh không nghỉ Chủ nhật.
Đối với anh Văn, lúc nào cũng muốn có thông tin, xử lý thông tin.
Những năm anh 70, 75 cho đến 80 tuổi, anh đều dành thời gian đi thực
tế thăm địa phương, đơn vị, cơ quan để hiểu tình hình để hiểu đời
sống, sinh hoạt của nhân dân, của cán bộ chiến sĩ.
|
|
Đại tướng Võ Nguyên Giáp |
- Thưa Đại tá, ấn tượng tiếp theo của ông về Đại tướng sẽ là
điều gì ạ?
Đại tá Nguyễn Huyên: Đúng rồi, còn có ấn tượng thứ hai là tôi thấy
anh Văn rất thông minh. Để báo cáo tin tức cho anh, tôi phải đọc
trước các bản tin, có đoạn tin phức tạp tôi phải đọc hai ba lần mới
hiểu. Vậy mà khi tôi đọc cho anh chỉ một lần trong khi anh vừa tập
thể dục vừa nghe, tôi định đọc lại lần nữa thì anh khoát tay nói
“Được rồi, hiểu rồi.” Và anh bình luận trúng ngay vào điểm cốt yếu
của bản tin.
Có hôm phải làm báo cáo gấp, anh vừa đi lại trong phòng vừa đọc cho
tôi ghi một mạch hơn 20 trang giấy.
Ấn tượng này được chứng minh rất rõ về sau, khi anh được Đảng, Nhà
nước phân công phụ trách khoa học và giáo dục. Hai lĩnh vực mới mẻ
và khó nhưng do thông minh và có cách làm việc rất khoa học, gắn lý
luận với thực tiễn, tự học tập, nghe chuyên gia, biết cách giàu trí
tuệ của mình nên chỉ trong một thời gian ngắn anh đã nắm bắt được
vấn đề và có ý kiến chỉ đạo sắc bén.
Những lần phát biểu trước hội nghị, hội thảo anh chỉ chuẩn bị bằng
ghi đề cương cho bài nói chứ hầu như không có việc đọc văn bản viết
sẵn.
- Ông có thể cho biết sự quan tâm của Đại tướng với các cán bộ
chiến sĩ trực tiếp giúp mình và sự quan tâm đối với gia đình?
Đại tá Nguyễn Huyên: Là một nhà lãnh đạo cấp cao, một vị tướng đứng
đầu quân đội bận trăm công nghìn việc nhưng anh vẫn quan tâm đến anh
chị em phục vụ và giúp mình làm việc, anh thường xuyên thăm hỏi tình
hình gia đình, vợ con, có những lúc anh dành thời gian đến thăm gia
đình anh chị em. Thỉnh thoảng anh lại thân mật trò chuyện trao đổi
cùng anh em. Anh luôn được anh chị em hết lòng phục vụ không chỉ vì
trách nhiệm được giao mà còn vì tình cảm yêu mến quý trọng.
Với gia đình, Đại tướng là một người mẫu mực luôn quan tâm đến sức
khoẻ và sự tiến bộ của mọi người thân trong gia đình. Anh Văn và chị
Hà luôn quan tâm chăm sóc giáo dục con cháu trưởng thành, gia đình
hòa thuận. Có thể nói gia đình anh sống thật hạnh phúc. Đó là một
nhân tố rất quan trọng để anh hoàn thành nhiệm vụ và sống khoẻ, sống
vui, sống thọ.
- Sống bên Đại tướng nhiều năm, ông có thể cho biết Đại tướng
ghét nhất là điều gì?
Đại tá Nguyễn Huyên: Anh ghét nhất là xu nịnh. Những ai cứ khúm núm,
nói theo, nói cho vừa ý cấp trên không có chính kiến rõ ràng là anh
không thích. Có câu chuyện thế này: Tôi nhớ một hôm có đồng chí cán
bộ cấp cao đi nước ngoài về đến thăm anh, nói với anh: “Người như
Đại tướng thì ở bên đó người ta dựng tượng lâu rồi đấy ạ!” Anh nghe
đến đấy liền hỏi: “Anh nói cái gì vậy! Đó là việc của người ta.”…
(Theo VietNam+)