Nhắc đến nghệ sĩ hài Văn Hiệp, khán giả truyền hình nhớ ngay đến các vai diễn của ông trong Ông già hồn nhiên, Người thổi tù và hàng tổng và nhớ đến “Trưởng thôn” Văn Hiệp trong seri tiểu phẩm hài Gặp nhau cuối tuần…
Hình ảnh quen thuộc của người nghệ sĩ này là trang phục đơn giản, nụ
cười tít mắt, nói chuyện có duyên và luôn kè kè…điếu thuốc lào.
Khán giả nhớ mãi một "trưởng thôn" Văn Hiệp
Văn Hiệp nói, hình ảnh ông già với điếu thuốc lào trên phim cũng như
ngoài đời đã trở thành “thương hiệu” của Văn Hiệp, dẫu từ đáy lòng ông
muốn từ bỏ thói quen này từ lâu.
Ông bắt đầu biết “bắn” thuốc lào từ thưở còn trẻ trai mới 22 tuổi.
Khởi đầu chỉ là hút cho vui nhưng sau nếu thiếu là ông không chịu được.
Là một diễn viên kịch, là một nghệ sĩ ông không muốn hình ảnh của mình
ảnh hưởng không tốt đến khán giả, đặc biệt là khán giả trẻ. Đã nhiều
lần, ông tự hứa sẽ từ bỏ thuốc lào, phần vì để giữ giọng, phần vì để giữ
sức khỏe nhưng chưa lần nào cai thành công.
“Khi còn công tác tại Nhà hát kịch Việt Nam. Có một lần, trên phương
tiện truyền thông, tôi cũng hứa quyết tâm sẽ từ bỏ thói quen hút thuốc
lào. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không từ bỏ được. Lần đó, tôi bị khán giả
chỉ trích nhiều lắm. Thậm chí, có người còn nói tôi dùng chiêu đó để
đánh bóng bản thân… “, NSƯT Văn Hiệp cười buồn nhớ lại.
“Bất lực” vì mình không bỏ được thuốc lào, nhiều lúc tếu táo ông
đùa lại: “Thôi thì đằng nào chả chết, tuổi già không còn gì để mất…”,
thế là ở cái tuổi hơn 70 ông vẫn bầu bạn với điếu thuốc lào. Văn Hiệp
tâm sự, con cái cũng thông cảm và đành sống chung với thói quen hút
thuốc lào của bố.
Hình ảnh của ông cũng gắn liền với điếu thuốc lào
Gần đây nhất, lần đầu tiên đảm nhận vai trò viết kịch bản cho tiểu phẩm hài Tết Văn Lang - Cả làng nói phét, Văn
Hiệp cũng không quên đưa điếu thuốc lào vào. Bên bịch thuốc lào Tiên
Lãng “tiến vua”, nhân vật của ông hứng chí bao thứ chuyện vui vẻ hài
hước…
“Dù tôi có hút thuốc lào nhưng khán giả yêu mến nên vẫn tha thứ, bỏ
qua. Đầu xuân, đến nhà ai dù sạch sẽ mấy, Văn Hiệp có rít vài hơi, họ
vẫn vui vẻ. Đó là điều không phải ai cũng được đối xử ưu ái như thế”,
“ông già hồn nhiên” cười. Ông nói, cuộc đời nghệ sĩ của ông cái “được”
nhất là tình cảm, sự quí mến của khán giả.
Sinh năm 1942, có thể nói Văn Hiệp là thế hệ đầu tiên học tại trường
Sân khấu điện ảnh. Với ngoại hình không mấy bắt mắt nhưng khi về công
tác tại Nhà hát Kịch Việt Nam, các vai diễn của ông như: cậu bé Sacca trong kịch Nila, y tá Háp trong vở Đôi mắt, Phi Vân trong vở Hoa pháo, vai Ốc trong vở Nghêu, Sò, Ốc, Hến…
đều để lại trong lòng khán giả những ấn tượng sâu sắc. Dù chỉ nhận được
những vai phụ, nhưng không khi nào ông buồn vì những vai ông đóng khán
giả còn nhớ hơn những vai chính.
Rồi ông chuyển sang diễn hài và được đông đảo khán giả yêu mến.
Biệt danh “Trưởng thôn Văn Hiệp” đã trở thành cái tên nhận được nhiều
thiện cảm trong công chúng, qua seri hài Gặp nhau cuối tuần của Đài truyền hình Việt Nam.
NSƯT Văn Hiệp trong tiểu phẩm hài "Phú ông hà tiện"
Đầu xuân, kể chuyện cuộc đời, sân khấu và thói quen hút thuốc lào,
NSƯT Văn Hiệp khà khà: “Nhìn tôi thế này thôi nhé, hom hem thế này thôi
mà fan hâm mộ đủ lứa tuổi. Tôi đến nhà ai, từ trẻ con đến người già đều
thích”. Ông kể, trong những chuyến đi diễn, có một khán giả trung niên
luôn đợi sẵn phía sau cánh gà tặng quà cho ông, không giá trị là bao
nhưng tình cảm thật ấm áp. Hay có khán giả nữ tận TPHCM cũng thường
xuyên nhắn tin, tặng thơ…
“Một lần tôi đi ngược chiều bị công an tuýt còi, bắt dắt xe lên vỉa
hè xử lý. Khi tôi dắt xe lên vỉa hè, chú công an khóa xích lại, tôi chưa
kịp giải thích thì chú công an khoác vai tôi nói: Nếu bác không đi
ngược chiều thì em chả bao giờ có cơ hội được ôm hôn bác. Và chúng tôi
đứng trò chuyện một lúc rồi chú vui vẻ để tôi đi tiếp, không bắt lỗi. Có
thể nói, đó là những niềm vui hàng ngày tôi vẫn nhận được từ các vai
diễn phụ, diễn hài của mình”, NSƯT Văn Hiệp cười tít mắt.
theo:Nguyễn Hằng